Nội dung chính
Đi khám tâm thần, sinh viên 20 tuổi phải mang theo bình khí cười vì không thể kiềm chế cơn thèm.
Câu chuyện thực tế của sinh viên 20 tuổi
Vào ngày 12‑1, tại tọa đàm “Bóng cười – nước mắt sau những cuộc vui”, bác sĩ Lê Thị Phương Thảo (Viện Sức khỏe Tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai) chia sẻ một ca bệnh đặc biệt: một sinh viên năm nhất đã phụ thuộc vào khí nitrous oxide (N2O) suốt 6‑7 năm. Cô bắt đầu thử “bóng cười” từ thời trung học cơ sở, sau đó tăng tần suất lên tới 10‑20 viên mỗi ngày và cuối cùng phải mang bình khí N2O bên người để thỏa mãn cơn thèm.

Gia đình chỉ phát hiện khi tình trạng rối loạn tâm thần và tê bì tay chân xuất hiện. Khi nhập viện, bệnh nhân được chẩn đoán lệ thuộc N2O, kèm theo các triệu chứng trầm cảm, lo âu và suy giảm cảm giác.

Khí cười N2O: Cơ chế và nguy hiểm
Cách N2O ảnh hưởng tới hệ thần kinh
Khí nitrous oxide là một chất gây hưng phấn ngắn hạn, tác động lên não và tủy sống, khiến người dùng cảm thấy cười không kiểm soát trong vài phút. Tuy nhiên, việc lặp lại liên tục có thể gây tổn thương dây thần kinh, dẫn đến tê bì, yếu liệt và rối loạn vận động.
Hậu quả lâu dài và nguy cơ tử vong
Theo các chuyên gia, liều lượng lớn (trên 10 viên mỗi lần) và việc hít liên tục có thể gây ngộ độc nặng, làm suy giảm trí nhớ, mất khả năng tập trung, thậm chí gây ngạt thở do thiếu oxy, rối loạn nhịp tim và tử vong. Các ca tử vong đã được ghi nhận tại các quán bar, club khi người dùng hít N2O trong môi trường thiếu thông gió.

Quy trình điều trị và lời khuyên cho gia đình
Phương pháp điều trị đa dạng
Bệnh nhân tại Viện Sức khỏe Tâm thần được điều trị kết hợp thuốc, trị liệu tâm lý, can thiệp kích thích từ trường xuyên sọ và theo dõi chặt chẽ. Sau 6 tháng, với sự hỗ trợ liên tục từ gia đình, cô đã giảm đáng kể cảm giác thèm và ngừng sử dụng khí cười.
Vai trò của sự hỗ trợ gia đình
Phát hiện sớm thông qua các dấu hiệu bất thường như tê bì, thay đổi hành vi, và việc cha mẹ thường xuyên trao đổi, giám sát sẽ giảm thiểu nguy cơ nghiện. Các chuyên gia khuyến cáo không nên xem khí cười là “trò giải trí vô hại”, mà cần giáo dục và cung cấp kiến thức phòng ngừa.
Hãy chia sẻ câu chuyện này để nâng cao nhận thức về nguy cơ nghiện khí cười và hỗ trợ những người đang gặp khó khăn.